Tôi 30 tuổi, đang có một gia đình hạnh phúc. Ở tuổi này, tôi có thể phân biệt thế nào là yêu, thế nào là thích một người. Trước lúc gặp chồng, tôi cũng thích 1 số người, thấy ai hay ho thì thích 1 thời gian ngắn xong rồi cũng thôi. Khi ở bên người mình thích, tôi thường hồi hộp, bối rối và mất tự tin. Gặp anh, tôi không như vậy mà thay vào đó là sự thoải mái, tự tin và được là chính mình, vì thế tôi đã yêu. Tình yêu của chúng tôi đơn giản, đẹp và yên bình rồi đi đến hôn nhân một cách tự nguyện, hạnh phúc. Từ đó, tôi không còn cảm giác thích ai cả, thậm chí còn không có hứng thú khi nói chuyện với người khác phái vì thấy chẳng ai tử tế và tốt như chồng, chỉ cần anh là đủ rồi.
Sống với anh, tôi khá vất vả vì phải tự lập nhiều, vợ chồng lương trung bình, phải dành tiền trả nợ mua nhà, tự chăm nhau và chăm con vì 2 bên gia đình đều khó khăn không giúp gì được. Tuy vậy, anh rất yêu và chăm vợ con chu đáo, tôi không đòi hỏi gì hơn. Thế mà hai tháng nay tôi lại nghĩ vào một người khác, là đồng nghiệp, tôi đang làm một dự án do anh chỉ đạo. Tôi không biết gì về người ấy cả, ngoài việc anh rất nhiều năm kinh nghiệm giang, lớn tuổi hơn tôi nhiều, đã có vợ nhưng chưa có con.
Tôi buồn vì mình lại quay trở lại tuổi trẻ trâu lúc đem lòng thích 1 người bởi thấy hay ho, nhưng giờ đã có gia đình rồi, không thể sống vì ý thích được. Tôi phải điều chỉnh lại, cố gắng không nghĩ đến, không gặp người ấy, về nhà cải thiện chăm chồng con nhiều hơn để bù đắp. Tôi hâm nóng tình cảm vợ chồng bằng chuyến du lịch và cũng chủ động yêu cầu với chồng dành chút thời gian tạm gác lại chuyện cơm áo gạo tiền, chăm con sang 1 bên để có chúng tôi có thể làm mới tình cảm. Chồng tôi không biết lý do nhưng cũng cố chiều theo một chút.
Chúng tôi đều quá bận rộn và khi nào chồng cũng lo cho con từng miếng ăn giấc ngủ nên vợ chồng không cố gắng được nhiều. Còn tôi vẫn không thể ngừng nghĩ vào người ấy. Mọi việc còn tệ hơn lúc tưởng tượng ra nhiều chuyện giữa mình và người ấy, ngay cả khi đang bên chồng con tôi cũng nghĩ đến. Tất nhiên, người ấy không để gì đến tôi cả vì chúng tôi chỉ đơn giản là đồng nghiệp và nói chuyện với nhau cực kỳ ít, đều vì công việc.
Gần đây, khi ở cùng phòng với người ấy (cùng nhiều người khác nữa) tôi thấy bối rối, thậm chí còn đỏ mặt, thấy bản thân thật tồi tệ, muốn nhanh chóng nhất chấm dứt tình trạng này. Trước đây chuyện gì tôi cũng kể với chồng nhưng việc này thì không thể. Tôi cũng không dám chia sẻ với ai vì biết mình thật lố bịch. Cả ngày tôi vật lộn với việc không nghĩ vào người ấy và ôm giữ bí mật này nên trong lòng nặng trĩu. Tôi muốn chia sẻ cho nhẹ nhõm, mong mọi người cho lời khuyên để tôi sớm vượt qua cơn say nắng. Điều tôi nguyện vọng nhất hiện tại là quên hẳn người đó, tập trung vun đắp cho gia đình nhỏ của mình, bởi chồng và con tôi xứng đáng có 1 người vợ yêu chồng, người mẹ yêu con trọn vẹn.
Theo VnExpress
(Vnexpress)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét